Nếu như làm việc thì tôi chỉ làm ở Tokyo, còn đi du lịch thì tôi đã tham quan hầu hết các thành phố lớn ở Nhật rồi, còn Hokkaido với Nagasaki là chưa đi.
Dù đi đâu thì Tokyo đối với tôi vẫn là tốt nhất, vì đó là thủ đô của Nhật nên tập trung đông dân cư, nhiều công ty và nhiều việc làm.
Vì là thành phố lớn nên việc sinh hoạt, di chuyển cũng tiện lợi hơn so với các vùng khác, trung tâm mua sắm, tàu điện nhiều… Tokyo có mọi thứ.
“Nhất định tôi phải có mặt ở Nhật vào năm đó.” Ảnh: Pikbest
Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với tôi có lẽ là tấm pano Olympic 2020 thần thánh, nơi đánh dấu bước ngoặc lớn cuộc đời tôi với đất nước này.
Để nói về cuộc sống hiện tại, tôi chỉ có thể diễn tả bằng ba từ: 満足、満足&満足 (mãn nguyện x 3)
Để nói về cuộc sống hiện tại, tôi chỉ có thể diễn tả bằng ba từ: 満足、満足&満足 (mãn nguyện x 3). Ảnh: Tác giả
Nói về nỗi nhớ nhà, tôi không cảm thấy khó khăn trong thời buổi hiện đại.
Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển, chúng ta có đủ các phương tiện liên lạc, điện thoại là có thế thấy mặt nhau thôi.
Thực ra nói đơn giản, chỉ khác ở “chiếc hộp” (văn phòng) đặt ở 2 nơi khác nhau, chứ thực tế trung mỗi ngày mình ở trong hộp 12 tiếng.
Nói về nỗi nhớ nhà, tôi không cảm thấy khó khăn trong thời buổi hiện đại.
Không biết bên ngoài nắng gió thế nào, nếu ở Việt Nam thì cũng đi làm đến tối.
Để không rơi vào tình cảnh nhớ nhà, hãy lập kế hoạch cho nỗi nhớ đó, ví dụ: như bao lâu đưa người nhà sang, trong thời gian người nhà chưa sang thì tuần gọi điện thoại mấy lần, thói quen cách sống mỗi người trong gia đình nên điều chỉnh thế nào để phù hợp và hỗ trợ lẫn nhau… khi mình đã có kế hoạch rõ ràng thì mình cứ tiến hành và chờ ngày thành công thôi, nên thời gian cho nỗi nhớ sẽ nhường chỗ cho việc đẩy nhanh tiến độ và chất lượng kế hoạch.
Đó là cách tôi thực hiện
Còn trẻ, bạn đừng ngại thử thách
Tuổi trẻ ngắn ngủi lắm, đừng để mình chùn bước vì sợ hãi hay đắn đo quá nhiều, đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Hãy bước ra khỏi ranh giới an toàn và trải nghiệm thế giới khác. Bạn cũng đừng sợ thất bại, dù có chạm đến đáy đó cũng là điểm bật để chúng ta đi lên, cuối đường hầm luôn là ánh sáng.
Các bạn dành tuổi trẻ để trải nghiệm, dù có thất bại thì cái bạn có là kinh nghiệm để không lặp lại sai lầm, gặp chuyện tương tự bạn sẽ biết cách vượt qua. Ảnh: Tác giả
Các bạn dành tuổi trẻ để trải nghiệm, dù có thất bại thì cái bạn có là kinh nghiệm để không lặp lại sai lầm, gặp chuyện tương tự bạn sẽ biết cách vượt qua.
Nỗi sợ hãi trốn trong vùng an toàn khiến bạn mãi chỉ là “ma mới” và khi gặp thất bại bạn sẽ bị gục ngã ngay.
Cuộc sống đâu ai biết trước điều gì, nên kinh nghiệm sẽ là mấu chốt quyết định con đường tương lai thế nào.
Để nói về nguyện vọng đến Nhật Bản thì mỗi người đều có lý do riêng, nhưng với riêng tác giả bài viết – Sulli, đó là một niềm thôi thúc mãnh liệt.
Hãy để cô ấy – một người đã gắn bó với văn hoá, con người, công sở Nhật Bản gần 10 năm chia sẻ với bạn câu chuyện của mình.
Phong cảnh nước Nhật. Ảnh: Tác giả
Giới thiệu về tác giả:
Sulli hiện đang đảm nhiệm vị trí Bridge System Engineer – Brse (Kỹ sư cầu nối) tại Nhật Bản, công việc của Brse là nhận yêu cầu từ khách hàng, phân tích, giải thích cho team offshore, trao đổi/giải quyết các thắc mắc, vấn đề phát sinh giữa khách hàng và offshore, quản lý tiến độ, chất lượng…
Nào bây giờ cũng khám phá câu chuyện được Sulli kể từ chính trải nghiệm của mình nhé.
Tôi đến Nhật không phải là cơ duyên, đó làm mục đích và quyết tâm
Vừa ra trường tôi vào làm tại một công ty IT Nhật gần 8 năm, có hai lần công tác đến Nhật nhưng ngắn ngủi, ham muốn khám phá về đất nước, con người Nhật Bản cho tôi quyết tâm khăn gói sang Nhật du học 2 năm, và cũng chính hai năm này đã tạo nên một sợi dây liên kết với đất nước mặt trời mọc.
Còn nhớ cách đây bảy năm đi công tác lần đầu, tôi đứng trước tấm pano quảng cáo Olympic 2020 và nói với chính mình rằng: “Nhất định tôi phải có mặt ở Nhật vào năm đó.”
“Nhất định tôi phải có mặt ở Nhật vào năm đó.” Ảnh: Pikbest
Để thực hiện ước mơ đó, tôi nghỉ việc tại công ty dù lúc đó tôi đang có vị trí và mức lương rất tốt.
Tôi bắt đầu với việc học tiếng để nâng cao khả năng ngoại ngữ cũng như thử thách bản thân có thích hợp với nước Nhật hay không.
Sau khi mọi thứ suôn sẻ tôi quyết tâm tìm kiếm vị trí mới ở một công ty Nhật Bản mà tôi có thể gắn bó và làm việc.
Đây là bản đồ tàu điện ngầm. Ga vẽ hoa là ở đó có công viên lớn, vẽ biển là ở đó có bãi biển nổi tiếng. Ảnh: Tác giả
Với tôi, Nhật là một đất nước dễ sống, dù bạn không biết tiếng Nhật thì vẫn có thể sống và sinh hoạt bình thường.
Đâu đâu cũng có hình ảnh chú thích rõ ràng, chỉ cần để ý kỹ là biết ngay nên thử thách trong việc “nhập gia tuỳ tục” nơi đây là sự hiểu biết, hiểu về đất nước và con người.
Nếu hiểu được thì việc thích nghi và sống tốt tại đây sẽ không gặp trở ngại nào.
Ví dụ như khi các bạn đến Nhật, bạn có khi sẽ buồn chán chỉ muốn về nhà ngay, vì ở đây ai cũng đóng kín cửa, nhà hàng xóm mấy người, là nam hay nữ… là những chuyện bạn không thể biết, nó khác hoàn toàn khi ở Việt Nam.
Người Nhật thích thế giới riêng, con người là cá thể duy nhất không giống ai trên thế giới, nên bạn chấp nhận được suy nghĩ của họ thì sẽ hoàn toàn có thể thích nghi nhanh chóng.
Đến hai thành phố trong một đất nước còn khác nhau thì việc bạn tìm hiểu và tôn trọng, chấp nhận những bản sắc của quốc gia khác là chìa khoá cho mọi thứ.
Theo kinh nghiệm của bản thân tôi, bạn thường mất tầm 6 tháng mới thích nghi dần được.
Người Nhật thích thế giới riêng, con người là cá thể duy nhất không giống ai trên thế giới, nên bạn chấp nhận được suy nghĩ của họ thì sẽ hoàn toàn có thể thích nghi nhanh chóng. Ảnh: Tác giả
Trong công việc, nếu bạn là người làm trong văn hoá Âu – Mỹ, vào môi trường Nhật bạn có thể shock toàn tập. Cái gì cũng tỉ mỉ từng ly từng tí, luôn cần kiểm tra và đặt chất lượng lên hàng đầu. Không nắm bắt việc đó, bạn khó mà gắn bó với họ.
Bên cạnh đó, Research là kỹ năng quan trọng để sống ở nơi xa lạ. Có rất nhiều trang web hỗ trợ cộng đồng Việt Nam tại Nhật một cách chi tiết, chỉ cần bạn bỏ thời gian tìm hiểu để thích nghi.
Ngươi Nhật coi công ty như là Nhà
Ở Nhật, đi làm không phải đơn thuần là đến công ty làm nhiệm vụ, lãnh lương tháng. Ảnh: Tác giả
Ở Nhật, đi làm không phải đơn thuần là đến công ty làm nhiệm vụ, lãnh lương tháng mà nó là một phần của cuộc sống của dân công sở nơi đây. Họ có khi chỉ cần về nhà để ngủ, mở mắt sẽ đến công ty ngay.
Nên nếu bạn là “ma mới” thì đừng cố tranh đua với họ, khi bạn đã quen thuộc thì cũng sẽ coi công ty là nhà (tôi không khuyến khích thói quen này và luôn cố gắng để không bị “nhiễm”). Ảnh: Tác giả
Công việc của tôi chủ yếu làm tại công ty khách hàng, hết khách này đến khách khác, làm toàn bộ với team người Nhật, nên lúc nào tôi cũng là “ma mới.”
Cái cần nhất là là tự nghiên cứu, chuẩn bị sẵn các tình huống và đưa ra cách giải quyết. Khi phát sinh sự cố mình cũng không hoảng loạn.
Quan sát những người chung quanh và làm theo họ, vậy là an toàn nhất. Quen rồi thì mình sẽ tự điều chỉnh theo cách của mình để đạt năng suất hiệu quả cao nhất.
Cho nên một “ma mới” thưc chất là sự tự trang bị của bản thân, làm việc gì thì tìm hiểu kỹ việc đó.
Không gì là khó khăn khi bạn có sự quan sát và cố gắng. Ảnh: Tác giả
Cũng như mọi tháng – hôm ấy có meeting định kì của nhóm director.
Tôi không chỉ ngồi lắng nghe như bao lần, mà có tham gia chia sẻ về quá trình làm một “Campaign Site” đã mang lại hiệu quả cao, được “end user” yêu thích và giữ top 1 trending Nhật Bản một thời gian dài.
Câu từ tôi viết có thể không được trôi chảy, khả năng thuyết trình tiếng Nhật chắc hẳn không được tự nhiên, nhưng có một điều tôi luôn nhớ rõ các đồng nghiệp director khác đã gật gù … có vẻ tôi đã truyền đạt không tệ.
Hoàng hôn hôm ấy tôi đã nhìn thấy núi Phú Sĩ !!!
Núi Phú Sĩ và hoàng hôn – ảnh chụp từ DeNA Hikarie
27/12/2018 Lần đầu tiên cầm Meishi (Danh thiếp) mang tên mình trên tay.
Dự án tôi quản lý cần đưa một phần công việc ra ngoài outsource, và vì thế tôi cũng tham gia cuộc gặp gỡ ban đầu với đối tác.
Từ trước đến nay chỉ biết nhận danh thiếp, lần này được trao lại danh thiếp của mình, làm tôi cảm giác lâng lâng khó tả.
Không chỉ vậy, tôi còn được tham gia vào quá trình thảo luận, đánh giá chi phí dự án, tự tay làm các thủ tục giấy tờ outsource dưới danh nghĩa là DeNA Ha Sama (Danh xưng người Nhật dùng để gọi đối tác trong giao tiếp kinh doanh).
Chợt nhận ra, ngoài khác biệt về màu sắc của dây đeo thẻ, nhân viên Phái cử như tôi cũng không khác gì so với các nhân viên chính thức khác. “Phái cử” đơn giản chỉ là bạn được công ty phái đi và làm việc được giao.
Nhưng ở đây, tôi đã và đang được làm việc mình muốn.
Câu hỏi mà sếp luôn đặt ra “Hà-san sắp tới muốn làm gì? Muốn phát triển như thế nào ?”, và không ai khác người cần trả lời những câu hỏi đó chính là bản thân tôi.
Meishi (Danh thiếp) của tôi khi làm việc tại DeNA
8/5/2019 Cuộc sống luôn tồn tại những điều ngọt ngào
Tôi bất ngờ được nhận một trong những giải MVP (Most Valuable Person) tại bộ phận trực thuộc của DeNA. Hôm ấy, đứng phát biểu trước hơn 100 đồng nghiệp tôi nhận ra mình không hề “nhỏ bé” chút nào…
Hôm sau sếp đãi tôi một bữa cơm lươn hoành tráng và xa xỉ (Lươn được xem là một món cao lương mỹ vị ở Nhật đấy mọi người).
Bữa cơm lươn Sếp khao ăn mừng MVP
Nhận MVP ở công ty khách hàng mà một điều mà tôi chưa từng nghĩ tới, đó là niềm tự hào không thể diễn tả bằng lời.
Khoảnh khắc ngọt ngào – cầu vồng sau mưa. Ảnh chụp từ DeNA Sakura restaurant
Và còn một việc khác khiến tôi hạnh phúc không kém…
20/11/2019 Ngày thu rực rỡ, tròn 2 năm tôi lần đầu đến thăm DeNA
Sau gần 6 tháng chuẩn bị tôi đã đưa được ba mẹ qua chơi, được giới thiệu ba mẹ với các sếp GNT và DeNA – những người rất ấm áp, đã luôn dõi theo và giúp đỡ tôi từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Nhật Bản.
20/11/2019 Bữa cơm gặp gỡ giữa ba mẹ và các sếp (được sếp Kondo khao)
Đối với riêng tôi, mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm, mùa của yêu thương và hy vọng.
23/11/2019 Thu nhuộm sắc đỏ
XX/XX/2020 Một ngày của kỉ nguyên mới
Trước đó 2 năm, lần đầu đặt chân đến Nhật, Hikarie là toàn nhà sừng sững cao nhất giữa Shibuya – nơi được ví như nơi mọi người Nhật đều muốn làm việc.
Hôm nay, vẫn là Shibuya nhộn nhịp và đông đúc, nhưng Hikarie đã xuống vị trí thứ hai sau toà Shibuya Scramble.
Toà nhà Shibuya Scramble
Thế cuộc luôn biến chuyển và vạn vật luôn thay đổi. Tôi luôn sợ nếu không tự phát triển bản thân, khi thời gian xoay vần thì cái già và sự tụt hậu đã đáp lên đầu mình rồi.
Nhưng có một điều tôi luôn tự nhủ: “cho dù là ai, làm việc ở bất cứ đâu, luôn cố gắng và nỗ lực rồi mọi thứ sẽ được đền đá”.
Đó là lần đầu tiên tôi đến thăm DeNA – công ty khách hàng mà lúc ấy tôi xác định mình sẽ được phái cử đến làm việc trong một vài tháng tới.
Trước đó vì đã có cơ hội được gặp gỡ, giao lưu vài lần tại Việt Nam, cũng như đã chuẩn bị trước tâm lý nên tôi khá háo hức và thoải mái.
Sáng hôm ấy, qua hai vòng tiếp tân và đăng kí thông tin, tôi được đón tiếp bởi hai anh khách hàng với nụ cười hồ hởi trên môi.
Một trong những tầng của công ty toạ lạc ở tầng 25 của Hikarie – toà nhà cao nhất tại Shibuya Tokyo-một trong những nơi đắt đỏ nhất thế giới.
Đứng trên cao nhìn xuống , bên kia là giao lộ Shibuya rất nổi tiếng, chi chít những bóng người nhỏ xíu vội vã qua đường khiến tôi liên tưởng tới đàn kiến đang chăm chỉ làm việc, xung quanh ấy là rất nhiều đoàn tàu đan xen xuôi ngược dường như không ngừng nghỉ.
Hikarie – toà nhà cao nhất tại Shibuya Tokyo
Tôi được đưa tham quan vòng quanh công ty, những nơi dành riêng cho việc tiếp đón khách nghe nói trong phòng họp còn có thể nhìn thấy núi Phú Sĩ nếu trời quang.
Không hiểu do trời sương thu và khá lạnh hay vì sự đồ sộ mà tôi hơi choáng ngợp,chợt cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Hôm ấy trời mây, và tôi đã không nhìn thấy được núi Phú Sĩ.
20/11/2017 “Nhỏ bé giữa Shibuya”
23/4/2018 Người ta hay nói “Nhân viên phái cử là lính đánh thuê”
Câu nói kia khiến tâm lý của tôi có một chút tự ti, đó là ngày đầu tiên tôi đến nhận việc tại DeNA. Sau một vài phút chờ đợi tại sảnh lễ tân, dù đi cùng sếp GNT của mình nhưng chỉ tên tôi được gọi.
Vội vã chào sếp và theo chân chị DeNA HR cùng 2 nhân viên mới người Nhật khác, tôi được hướng dẫn đi vào bên trong văn phòng, nhìn lại phía sau sếp vẫn còn đứng đó dõi theo tôi.
Bất chợt cảm giác y như ngày đầu tiên đến lớp được mẹ dẫn đi, thế nhưng mẹ còn căng thẳng hơn tôi.
Là nhân viên phái cử, tôi làm việc fulltime tại văn phòng của DeNA, hợp đồng sẽ được xem xét 3 tháng 1 lần tuỳ vào hiệu quả công việc.
Tôi hiểu mình phải cần cố gắng thật nhiều, vì bản thân và vì uy tín của công ty GNT.
Thẻ nhân viên của tôi có dây đeo màu đỏ, nhìn quanh cũng có khá nhiều nhân viên có màu giống mình. DeNA phân biệt nhân viên theo màu sắc:
Đỏ – nhân viên phái cử
Xanh da trời – nhân viên chính thức
Xanh lục – nhân viên partime hoặc hợp đồng.
Đôi lúc cảm thấy cuộc sống thật phức tạp.
Trong tuần đầu tiên, tôi hầu như xoay quanh việc tham gia các lớp định hướng chung dành cho toàn nhân viên mới tại DeNA, từ cách sử dụng thang máy, thẻ nhân viên, đi lại giữa các tầng trong toàn nhà
Trong tuần đầu tiên, tôi hầu như xoay quanh việc tham gia các lớp định hướng chung dành cho toàn nhân viên mới tại DeNA, từ cách sử dụng thang máy, thẻ nhân viên, đi lại giữa các tầng trong toàn nhà cho đến hướng dẫn cài đặt PC và các công cụ cho công việc đều được phổ biến rất kỹ càng.
Các lớp định hướng của riêng bộ phận về quy định của nhân viên phái cử, thông tin nội bộ và tổ chức trực thuộc…
Tiếp theo là vô số các buổi seminar về bảo mật, quy cách trong làm việc, quy định về quấy rối tại công sở…
Một tuần thấm thoát qua nhanh, chỉ toàn học mà vẫn được công ty trả lương đầy đủ.
Web director là công việc của tôi tại DeNA. Bộ phận mà tôi trực thuộc chuyên về các các sản phẩm campaign site, offical site…với mục đích quảng bá, truyền thông cho game hoặc các dịch vụ của DeNA.
Thời điểm đó, nhóm của tôi khoảng 10 người, tất cả đều là director và tôi có vẻ nhỏ tuổi nhất.
Làm cầu nối truyền đạt công việc với team dự án tại GNT là yêu cầu bắt buộc, nhưng thử thách hơn cả là việc cần kết hợp trôi chảy với các bộ phận khác trong nội bộ công ty ví dụ như phía IT, Business, QC, Kiểm tra pháp lý (bộ phận kiểm duyệt bản quyền nội dung , hình ảnh, thông tin cá nhân)… và cả các bộ phận thuộc phòng ban bên ngoài.
Để ra mắt một sản phẩm tuy có vẻ khá đơn giản nhưng cần trải qua rất nhiều quy trình, mỗi quy trình đều có tiêu chuẩn riêng và director là người quản lý, thúc đẩy, liên kết các quy trình lại với nhau.
May mắn thay tất cả công việc liên quan đến quy trình đều được ghi lại cẩn thận trên công cụ wiki confluence bởi sếp trực tiếp của tôi và một số người có kinh nghiệm khác.
Văn phòng đã từng nhiều lần thay đổi chỗ ngồi, nhưng cho dù đổi thế nào thì chỗ của tôi luôn là ở trong tầm nhìn của các sếp.
Một sếp bên trái quản lý trực tiếp về công việc Director. Một sếp bên phải chuyên hỗ trợ về kiến thức kĩ thuật, nghiệp vụ lập trình.
Một sếp sau lưng luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu bất cứ khó khăn gì trong công ty lẫn cuộc sống.
Việc của tôi nhờ sự hỗ trợ vững vàng đó nên chỉ cần nghiền ngẫm tài liệu kỹ trên wiki rồi áp dụng vào dự án thực tế, có gì không hiểu chỉ cần hỏi han sẽ được các sếp hướng dẫn tận tình.
Đến giờ trưa, sếp “phụ trách cuộc sống” dẫn tôi đi ăn các quán ngon, chuẩn bị các bữa ăn trưa cùng đồng nghiệp khác trong DeNA.
Tuy nhiên tôi hiểu công ty không phải trường học, cần biết cách làm việc và hoà nhập môi trường một cách nhanh nhất.
Có vẻ thấy tôi khá bận rộn với công việc nên thỉnh thoảng một sếp âm thầm tặng tôi ly cafe nóng mà sếp mới mua.
Sếp Nhật trông vậy mà ấm áp lắm, khiến tôi rất cảm động, dù không uống được cafe nhưng tôi cũng không nỡ từ chối.
Có vẻ thấy tôi khá bận rộn với công việc nên thỉnh thoảng một sếp âm thầm tặng tôi ly cafe nóng hay gói bánh cái kẹo mà sếp mới mua
Sếp cũng khuyến khích tôi và tất cả các đồng nghiệp khác tham gia những workshop nội bộ của công ty tổ chức, giúp phát triển kĩ năng công việc.
Mỗi lần như vậy tôi dành khá nhiều thời gian để tìm hiểu trước về chủ đề, bởi sau khi được chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm thì luôn có màn chia nhóm-thực hành tại chỗ.
Tôi có chút khó khăn bởi một phần giới hạn về ngôn ngữ và văn hoá khiến bản thân khó truyền đạt hết ý, trong khi các đồng đội càng đưa ra được nhiều ý tưởng, sáng tạo, tôi càng áp lực và bế tắc, tôi lại thấy mình thật nhỏ bé.
Một cảm giác rất “tôi là ai, tôi đang ở đâu…”. Nhưng guồng công việc nhanh chóng cuốn trôi cảm giác tiêu cực ấy.
Cứ như thế, mỗi ngày của tôi bận rộn với nhiều dự án đảm nhận cùng lúc. Kiến thức mới đã thành quen, khách hàng đã thành những người sếp tốt bụng, người lạ đã thành đồng nghiệp.
Việc mà trước đây rất muốn làm, tôi đã thực hiện được – để lại bài viết về kiến thức và quy trình mới do chính mình biên soạn trên wiki confluence.
Và một điều cũng quan trọng không kém: không còn bị lạc đường mỗi khi đi tìm phòng họp.